AI CŨNG HIỂU NHƯNG V̀ KHÔNG MUỐN HIỂU
Đến thăm khu nhà hưu dưỡng của các linh mục, phần nào tôi mới hiểu được cuộc sống của các cha về hưu nơi đây.
Theo các cha kể lại, nhà hưu này được xây dựng từ những ngày đầu mới thành lập giáo phận. Nhà được xây 2 tầng, mỗi tầng có 10 pḥng, mỗi pḥng 4 x 6m, được bài trí và thiết kế khá giống nhau. Hiện giờ, mới chỉ có tầng trệt là được đem vào sử dụng, c̣n tầng trên th́ vẫn “vườn không nhà trống” v́ chưa có ai đăng kư đến ở.
Hiện có một ít linh mục đang nghỉ hưu tại đây và đều ở cái tuổi “thất thập cổ lai hy” và có thêm một ít người phục vụ . Mỗi pḥng của các cha được ngăn đôi bởi cái ri-đô, bên trong là buồng ngủ, bên ngoài là pḥng làm việc và là nơi tiếp khách.
Thời biểu sinh hoạt diễn ra nơi đây ngày nào cũng y chang ngày
đó: 4h30 thức dậy; 5 h làm Lễ; 6 h ăn sáng; 11 h ăn trưa; 12 h
nghỉ trưa; 3h chiều đọc kinh; 6 h chiều ăn tối; 7 h tối đọc
kinh; 9 h đi ngủ.
Ngoài những giờ sinh hoạt chung như trên, thời khắc c̣n lại của các cha nói theo kiểu cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn là “một cơi đi về” trong căn pḥng trống trải.
Quan sát, không pḥng nào của các cha mà không có cái tivi, có pḥng c̣n có thêm cả đài radio của Nhật. Có pḥng mở tivi nói hát cả ngày. Tôi mới hỏi sao cha không tắt tivi mà nghỉ một chút. Ngài bảo: để nó hát cho vui tai con ạ, ở đây ngoài Chúa ra biết bạn với ai ngoài cái tivi!
Buổi chiều, thỉnh thoảng cũng có một vài cha “khỏe mạnh” ra vườn
cuốc đất trồng hoa, nhưng chốc chốc lại cố đứng lên dùng tay khỏ
khỏ vài cái sau lưng, rồi lại phóng mắt nh́n ra xa như đang
trông chờ điều ǵ đó!
Dù khó nói, nhưng cũng xin nói ra đây ít điều về cái ăn, cái mặc và gặp gỡ của các ngài:
Cái ăn:
Chỉ có mấy người ăn mà trên bàn có đến 2 món; người dùng cơm; người dùng cháo...người xắn tay áo; người để áo ḷng tḥng; có vị cứ ngồi nh́n vậy mà chẳng thấy ăn uống ǵ...Nh́n mỗi bữa ăn như thế, tôi lại nhớ tới câu thơ đă đọc từ chổ nào đó,
Buổi trưa các bạn đă ăn ǵ
Cơm phở bánh mỳ hay quay đi
Dấu tô mỳ gói không ai biết
Đơn giản vậy thôi chất có ǵ”
Cái mặc:
Hôm đó tôi tham dự Thánh lễ, đến chỗ “Hăy nâng tâm hồn lên...:” th́ thấy mấy người tham dự phía dưới cười khúc khích (tất nhiên là họ không dám cười to) tôi th́ không hiểu mô tê răng rứa. Té ra là thế này: v́ dây thắt lưng của vị chủ tế không c̣n ở mức an toàn, nên khi dang tay và lấy hơi để nói “ Hăy nâng tâm hồn lên” th́ chiếc quần vô tư từ từ tụt xuống.
Gặp gỡ.
Hễ có tiếng xe, dù là xe hơi, xe máy hay có tiếng bước chân là các cửa pḥng hầu như đều được mở ra, có lẽ v́ các cha nghĩ là khách của ḿnh nên ai nấy luôn ở trong tinh thần đón tiếp. Nếu là khách của ḿnh th́ vui cười nói nói, nếu không phải th́ các ngài lại hỏi nhau, khách ai đó! Rồi trong chốc lát các cửa pḥng lại được khép lại. Hay là hễ có giấy mời tới chỗ này chỗ nọ dù xa hay gần th́ cũng quyết đi cho bằng được, mặc dù biết rằng ḿnh đến đó cũng chẳng giải quyết được việc chi. Đúng thật:
Tau ở nhà tau, tau nhớ mi
Nhớ mi nên phải bước ra đi
Không đi mi bảo tau không đến
Tau đến mi hỏi đến mần chi....
Nói ra những điều trên chắc có người nghĩ đă là linh mục là phải sống cảnh như thế. Tất nhiên linh mục là phải hy sinh, nhưng dù ǵ th́ linh mục vẫn là con người như bao người khác.
Ta trở về đúng nghĩa trái tim ta
Là máu thịt đời thường ai chẳng có. XQ.
Hay như lời Tv.
Xin đừng sa thải con lúc tuổi đà xế bóng
Chớ bỏ rơi con khi sức lực suy tàn.
Tất nhiên, Chúa không bỏ rơi ai bao giờ, nhưng để làm được chuyện đó th́ chỗ khác có lời dạy:“Hăy gánh lấy tuổi già của cha ngươi chớ làm phiền ḷng người khi người c̣n sống”.
Bởi vậy, ước mong của người viết là chúng ta đừng “nhấc” các cha khi các ngài về già dù là tinh thần hay vật chất ra khỏi “chốn” mà trước đây các ngài đă từng sống và phục vụ, có như vậy chúng ta mới làm tṛn chữ hiếu đối với các ngài và nhất là để các ngài khỏi phải sống trong cảnh:
“Bước độc hành đêm dài cô đơn lắm
Đến một ḿnh rồi cũng một ḿnh đi”!!!
Thanh Binh
(Nguồn: conggiao.info)